Home / giáo dục / Soạn bài cáo bệnh bảo mọi người của mãn giác thiền | Tri thức việt

Soạn bài cáo bệnh bảo mọi người của mãn giác thiền | Tri thức việt

Soạn bài cáo bệnh bảo mọi người của mãn giác thiền

1. Mãn Giác thiền sư (1052 – 1096) tên là Lí Trường, sinh tiền được Thái hậu và vua rất trọng dụng.

2. Cáo tật thị chúng (nhan đề do cõi trần sau đặt) là 1 bài kệ. Kệ là luôn tiện văn của Phật giáo dùng để truyền bá giáo lí Phật pháp. Kệ được viết bằng văn vần, rộng rãi bài mang trị giá văn chương như những bài thơ.

3. Cáo tật thị chúng là 1 triết lí phật giáo nhưng cũng là 1 quan điểm nhân sinh. Bài thơ biểu hiện cảm giác nuối tiếc thời kì. thời gian trôi đi, tuổi già đến, con người không thể sống vô nghĩa. Con người có lòng yêu đời đã với một loại nhìn rất lạc quan về cuộc sống.

>>> XEM THÊM : Soạn bài đô-xtôi-ép-xki

>>> XEM THÊM : Tóm tắt tác phẩm ông già và biển cả

>>> XEM THÊM : Sống không có mục đích khác nào con thuyền lênh đênh ngoài biển khơi mà không có la bàn

I. A) Bốn câu thơ đầu nói lên quy luật hoá sinh của thiên nhiên, của con người; hoa cũng như con người không bao giờ đứng yên, bất biến. Sự sống luôn là một vòng quay luân hồi.

ví như đảo ngược vị trí câu thơ thứ hai lên đầu thì mặc dầu vẫn nói lên được quy luật tuần hoá biến đổi nhưng đó sẽ là nhìn sự di chuyển theo quy luật xuân đến để xuân qua, hoa tươi để hoa rụng, chứ ko theo quy luật sinh trưởng tăng trưởng bỗng nhiên (xuân qua rồi xuân tới, hoa rụng rồi hoa tươi).

b) Câu ba và câu bốn đề cập lên quy luật của đời người – quy luật : sinh, lão, bệnh, tử theo ý kiến của đạo Phật. Con người cùng sở hữu thời kì trôi thì tuổi trẻ sẽ qua đi và tuổi già ắt đến. Tuổi già tới trên đầu mà thời gian thì ko ngừng trôi chảy (trước mắt việc đi mãi). vì thế cuộc thế con người trong phút chốc mang khác gì ảo ảnh. hai câu thơ mang chút bâng khuâng tiếc vì thời gian của vũ trụ thì vô thuỷ vô chung còn thời kì của đời người thì ngắn ngủi.

Soạn bài cáo bệnh bảo mọi người của mãn giác thiềnSoạn bài cáo bệnh bảo mọi người của mãn giác thiền

II. Trong 2 câu thơ cuối, tác nhái mượn việc biểu đạt bất chợt mà nói đến một quan niệm học thuyết trong Phật giáo ; khi con người đã giác ngộ đạo (hiểu được chân lí và quy luật) thì có sức mạnh to lao, vượt lên trên cả lẽ sinh diệt thường ngày. Thiền sư đắc đạo trở về mang bản thể vĩnh hằng, ko sinh, ko diệt như nhành nay mai cứ tươi bất kể xuân tàn. Theo bí quyết giải thích này nội dung ý tức của hai câu thơ cuối chẳng hề mang chút gì tranh chấp mang nhau.

III. Bài thơ miêu tả rất rõ lòng yêu đời mang mẫu nhìn lạc quan của nhà thơ. Niềm yêu đời, niềm lạc quan tươi sáng đấy được diễn tả qua cách nói khẳng định, qua các hình tượng đột nhiên với vẻ đẹp tươi tỉnh, gợi lên sự cảm nhận về sự sống sinh sôi và bất diệt. Quy luật của cuộc thế là sinh – tử – sinh nhưng bài thơ khai mạc bằng “xuân tàn” và chấm dứt bằng “một nhành mai” tươi. đó là một cách nhìn lạc quan.

Lời kệ được viết lúc nhà thơ đau bệnh nhưng nó vẫn toát lên sự bình thản yêu đời, khởi hành từ luôn thể trạng tinh thần khoẻ mạnh, đầy bản lĩnh, đạt đến độ tự tại thong dong.

IV. Trong quan điểm của người xưa, hoa mai là loài hoa chịu được chiếc giá rét của mùa đông. Trong sương tuyết lạnh, mai vẫn nở hoa, báo hiệu cho mùa xuân tới. Hoa mai tượng trưng cho vẻ đẹp thanh cao, trong sáng vượt lên trên hoàn cảnh cạnh tranh, thử thách, gian truân. Hình tượng hoa mai cho nên biểu tượng cho sinh khí bạt mạng của con người.

>>> XEM THÊM : Hãy nêu suy nghĩ của em về hiện tượng học sinh nói tục chửi thề ngày nay

>>> XEM THÊM : Sự biến đổi nhận thức của phùng và đẩu trong chiếc thuyền ngoài xa

>>> XEM THÊM : Phân tích hình tượng sóng

About trithucviet

Check Also

Phân tích bài thơ nói với con của y phương

Phân tích bài thơ nói với con của y phương | Tri thức việt

Phân tích bài thơ nói với con của y phương “Quê hương là gì hở mẹ Mà cô giáo …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *