Phân tích hình tượng sóng của xuân quỳnh | Tri thức việt

11/06/2019 7:53 pm Lượt xem : 2

Phân tích hình tượng Sóng của Xuân Quỳnh

Trước Xuân Quỳnh đã mang không ít thi sĩ viết về ái tình – đề tài muôn đời và ko bao giờ vơi cạn của thi ca – thế nhưng, cũng với đề tài này, nữ sĩ Xuân Quỳnh đã đích thực để lại dấu ấn trên thi đàn Việt Nam. trong khoảng những năm khói lửa chiến tranh, những vần thơ của Xuân Quỳnh đã làm cho bổi hồi bao trái tim người đọc. thi sĩ đã đem đến cảm nhận về một ái tình trong sáng, dung dị và khôn xiết dạt dào, tha thiết. Sóng sở hữu thế coi là một trong số các bài thơ về tình ái hay nhất của nữ sĩ. với người đã từng nói Sóng của Xuân Quỳnh là một bài ca về một tình yêu giản dị mà đẹp đến mê lòng. ái tình luôn với nhu cầu được san sớt và tỏ bày. Xuân Quỳnh đã mượn “sóng” – 1 hình ảnh đặc biệt – để biểu hiện tình ái của mình. Ngay trong khoảng khổ thơ trước tiên, nhà thơ đã mang những phát hiện mới mẻ về “tính cách” của “sóng”:

Dữ dội và dịu êm

Ồn ào và lặng lẽ

>>> XEM THÊM : Cảm nhận về tình người trong bài bếp lửa

>>> XEM THÊM : Soạn bài bàn về đọc sách của chu quang tiềm

Thi sĩ đã khám phá ra các trạng thái đôi lập trong con sóng: dữ dợi, ổn ào, mạnh mẽ tới cuồng nhiệt và “dịu êm”, “lặng lẽ”, sâu lắng tới dịu dàng. bản tính của sóng thật thất thường như tâm hồn người con gái đang yêu. Đây là hai câu thơ tự bạch, thú tội táo bạo mà dịu dàng. táo bạo vì nó quá mãnh liệt và chân thực. Dịu dàng vì sau các dữ dội, rầm rĩ, ái tình vẫn đổ về phía cuối câu thơ để lắng vào dịu êm lặng lẽ – đó là mẫu dịu dàng con gái khiến nên chất nữ tính của hình tượng sóng. Xuân Quỳnh đã tinh tế biết bao khi nhìn thấy 2 tình trạng tưởng nghe đâu đối nghịch của con sóng để khám phá về tình yêu. Tinh yêu đâu phải dễ lí giải, nó cũng “nắng mưa thất thường”, cũng đầy mâu thuẫn. Trước tình trạng ấy, Xuân Quỳnh đã thổi vào con sóng 1 niềm khao khát:

Sông  không hiểu nổi mình 
Sóng tìm ra tận bể 

Ngay trong khoảng đầu, con sóng tâm cảnh đã ùn vào, vỗ sóng trong tâm hồn người đọc. Ta bỗng trông thấy trong bản thân mình sự đồng cảm mang thi sĩ và sở hữu chính con sóng kia. Con người đâu phải khi nào cũng hiếu rõ về mình. Chính do vậy trong khổ tiếp theo, tứ thơ chuyên trong khoảng hình tượng sóng sang các suy nghĩ về tình cảm con người, vừa đột ngột vừa tự nhiên:

Ôi con sóng ngày xưa

Và ngày sau vẫn thế

Nỗi khát vọng tình yêu

Bồi hồi  trong ngực trẻ

Từ ngày xưa tới ngày sau, liên tưởng thơ đã vươn tới chiếc muôn đời. Ta cảm nhận sâu sắc về 1 tình ái thủy chung, cháy bỏng lúc nào cũng phập phồng “trong ngực trẻ”. từ sóng cho đến ái tình vốn là tứ thơ thân thuộc xưa nay. Người xưa từng mượn sóng mà hạ lời thề:

Bao giờ cho sóng bỏ ghềnh,

Cù lao bỏ biển anh mới đành bỏ em.

(Ca dao)

Con sóng say đắm tình của Xuân Diệu từng khát khao:

Cho anh làm sóng biếc

Hôn mãi cát vàng em

Hôn thật khẽ, thật êm

Hôn ôm đềm mãi mãi

(Biển)

Nét riêng của Xuân Quỳnh là tạo cho con sóng sự nữ tính đó sức sống qua những tình trạng khác nhau: có chiếc bồi hồi rất trẻ trung; với chiếc dữ dội, mãnh liệt nhưng còn mang cá loại dịu đàng sâu lắng. Xuân Quỳnh xoay xở con sóng yêu đầy lo lắng để cảm nhận nó trên đa dạng chiều đối lập. ấy là cách cảm nhận nồng cháy mà có chiều sâu trên cả 2 mặt xúc cảm và nhận thức.

Phân tích hình tượng sóng của xuân quỳnhPhân tích hình tượng sóng của xuân quỳnh

những khổ thơ tiếp theo, sóng trong khoảng đối tượng cảm nhận được chuyển thành đối tượng để suy tư. “Trước muốn trùng sóng bể, mẫu suy tư cuộn lên như sóng ko cộng, các nghi vấn hóa thành cuộc hội thoại to có vũ trụ về tình yêu:

Sóng bắt đầu từ gió 
Gió bắt đầu từ đâu? 
Em cũng không biết nữa 
Khi nào ta yêu nhau 

Với các nghi vấn, Xuân Quỳnh đang muốn truy vấn duyên cớ, truy tìm ngọn nguồn của tình ái. Song dường như các câu hỏi đấy chẳng bao giò mang thể tậu được 1 câu trả lời thích đáng. bỗng dưng bí ấn còn mang thể giải nghĩa nhưng “làm sao cắt nghĩa được tình yêu?” (Xuân Diệu), Xuân Quỳnh đã bộc lộ sâu sắc mẫu mà người ta gọi là “Trái tim với những quỵ luật riêng mà lí trí không thể hiểu được”. ái tình cần hợp lí trí nhưng trước tiên ấy là câu chuyện của trái tim, cho nên không thể tiêu dùng lí trí tính táo để xác định sự bắt đầu của tình ái. Chính sự tưởng tuồng như bất lực trong những câu tư vấn đã đưa tình ái trở về với thực chất của nó. đặc trưng, câu thơ: “Em cũng ko biết nữa/ lúc nào ta yêu nhau” mang một giọng điệu khôn xiết đáng yêu. nếu đảo lại trơ khấc tự; “Khi nào ta yêu nhau – Em cũng không biết nữa”, ý thơ sẽ lăn về phía lí trí tỉnh ngủ. Bằng sự khéo léo tài giỏi của Xuân Quỳnh trong phương pháp tiêu dùng tiếng nói, ta thấy các vần thơ tuồng như mô tả rất chuẩn xác nỗi choáng váng của cô gái khi vừa chạm vào dòng vùng chói sáng của trái tim con người – tình ái. 2 câu thơ không chỉ nói về tình ái mà ta sở hữu cảm giác những câu chữ cũng đang rung động theo trái tím thiếu nữ, nó giống như loại lắc đầu đầy yêu thương và bối rối của 1 cô gái đáng yêu. Nỗi thổn thức ấy tiếp diễn lăn mình cùng sóng nước, vươn dài theo thời kì, mênh với cộng những câu thơ của Xuân Quỳnh:

Con sóng dưới lòng sâu 
Con sóng trên mặt nước 
Ôi con sóng nhớ bờ 
Ngày đêm không ngủ được 
Lòng em nhớ đến anh 
Cả trong mơ còn thức 

Tình ái von gắn liền với nỗi nhớ. đến đây mỗi câu thơ chừng như đểu tràn trề một nỗi nhớ – nỗi nhớ da diết, khắc khoải. Đoạn thơ có hai cặp hình ảnh so sánh song song, hơi đắc địa: sóng vỗ bờ cả ngày lần đêm, em nhớ anh ” cả trong mơ còn thức”. hai cặp hình ảnh song hành, cùng hưởng nhằm biểu đạt ái tình sâu sắc hơn. “Cả trong mơ còn thức” – câu thơ là một phát hiện đầy tinh tế về quy luật của tình yêu: sinh hoạt bình thường của con người còn mang giới hạn bởi thức và ngủ nhưng tình yêu phá vỡ lẽ mọi dừng, thông trị cả tâm thức, giấc mơ, thao thức đến cực kỳ. Chỉ mang những trái tim yêu hết mình mới thống trị cả thời kì, cả ý thức lẫn tâm thức tương tự. tình yêu quả là một sự “bất thường” giữa đời thường. Xuân Quỳnh đã đích thực am tường mọi ngỏ ngách của ái tình vì bà chính là 1 con người có trái tim yêu không bao giờ mệt mỏi, luôn khát yêu, khát sống bằng cả trái tim. tình ái mang mặt trong thơ, lên ngôi và tỏa sáng trong phần lớn những tác phẩm của bà. Ta đã bắt gặp ko ít những tình yêu vượt qua mọi giới hạn của ko gian, của thời gian để hướng tới loại vĩnh cửu trong thơ Xuân Quỳnh:

Những ngày không gặp nhau

Biển bạc đầu thương nhớ

Những ngày không gặp nhau

Lòng thuyền đau rạn vỡ

Nếu từ giã thuyền rồi

Biển chỉ còn sóng gió

Nếu phải cách xa anh

Em chi còn bão tố

(Thuyền và biển)

Thời gian chật chội bởi giới hạn, suy tư lại mở ra ko gian:

Dẫu xuôi về phương bắc 
Dẫu ngược về phương nam 
Nơi nào em cũng nghĩ 
Hướng về anh – một phương 

Hai chữ xuôi, ngược canh cánh một linh cảm lo lắng trước cuộc đòi bất trắc. bởi thế câu thơ “Hướng về anh— một phương” nôm na mà chắc nịch như 1 sự khẳng định xuất sắc cho một tình ái mãnh liệt. Người ta thường kể ngược vẽ phương bắc và xuôi về phương Nam nhưng có nhẽ trong ái tình luôn với những thứ éo le, các điều đi ngược lại cái thường ngày nhưng suy cho cùng, điều quan yếu nhất của tinh yêu tốt chính là sự nhung nhớ, sự gặp gỡ của những trái tim yêu? Và đối sở hữu người con gái đang yêu, trái tim họ luôn chỉ hướng về một phương “anh” duy nhất. các suy tư lấy hình ảnh “sóng” làm trọng tâm là sự kết hợp lý tưởng giữa xúc cảm vàlí trí, tạo cảm giác vừa bổi hồi vừa lắng sâu.
Cao trào của bài thơ dồn thành khát vọng trào dâng trong ba khổ thơ cuối – khát vẳng mua tới tựa từ một niềm tin:

Ở ngoài kia đại dương 
Trăm nghìn con sóng đó 
Con nào chẳng tới bờ 
Dù muôn vời cách trở 

Cuộc đời tuy dài thế 
Năm tháng vẫn đi qua 
Như biển kia dẫu rộng 
Mây vẫn bay về xa 

Loại hay của lỗi miêu tả của Xuân Quỳnh không chỉ ở chỗ mượn quy luật của sóng biển, mây trời để kể về quy luật của tình yêu. Độ sâu của nó bắt nguồn trong khoảng nhận thức rất đời thường : cuộc sống là dài, là rộng, là muôn vời phương pháp trở, cuộc sống ngập tràn các điều bất ngờ vì thế mà cũng đầy bất trắc. Lời thơ như nỗi lo đau đáu luôn âm thầm giày vò, như các đợt sóng ngầm trong trái tím khát yêu của nữ sĩ Xuân Quỳnh. Song tuy thế nào đi chăng nữa, ái tình vẫn sẽ vượt qua mọi chướng ngại để vươn đến đích như các con sóng “Con nào chẳng đến bờ
Dù muôn vời bí quyết trở “.Với niềm tin đó, khát vọng cúa Xuân Quỳnh vừa mạnh mẻ vừa ấm áp:

Làm sao được tan ra 
Thành trăm con sóng nhỏ 
Giữa biển lớn tình yêu 
Để ngàn năm còn vỗ

Ước mơ hóa thân vào sóng thật to lao. Khát vọng được “tan ra” để bạt mạng cộng tình yêu (“ngàn năm còn vỗ”) thật cháy bỏng. Tứ tha có sự lớn mạnh giống như sự nhận thức và lí giải về sự tồn tại mãnh liệt của ái tình. có lẽ chưa bao giờ ta thấy trên thi đàn Việt Nam mang một nữ thi sĩ biểu đạt tình yêu 1 bí quyết mãnh liệt mà cũng thật dung dị tới vậy.
Lưu Khánh Thơ nhận xét về thơ Xuân Quỳnh như sau: “Ở Xuân Quỳnh, tình yêu không bao giờ chỉ đơn thuần là tình yêu, nó còn biểu trưng cho chiếc đẹp, dòng tôl, cái cao quý của con người, biểu trưng cho niềm thèm khát được hoàn thiện mình”. mang sự hóa thân vào sóng, Xuân Quỳnh đã truyền sức sống dào dạt vào tác phẩm như sự khao khát tình ái luôn cháy bỏng trong trái tim nữ sĩ, làm những Sóng hay Thuyền và biển sống mãi với thời gian nhu truyền thuyết về tình yêu mãi mãi khiến cho say đắm bao trái tim người đọc.

>>> XEM THÊM : Nghị luận về Tình yêu quê hương

>>> XEM THÊM : Hình ảnh người phụ nữ việt nam xưa qua các bài thơ



Bình luận về bài viết

Bài viết liên quan