phân tích bài thơ Viếng lăng Bác của Viễn Phương | Văn mẫu

12/09/2018 8:29 pm Lượt xem : 11

Đề bài: Phân tích bài thơ "Viếng lăng Bác" của Viễn Phương

BÀI LÀM
Trong niềm vui lớn của cả đất nước ngày đại thắng 30-4-1975, mọi người chợt trông thấy 1 điều thiếu vắng không thể bù đắp được: không mang bác bỏ Hồ trong cuộc vui to này. Ôi, hơn người nào hết, lẽ ra phải có chưng trong ngày gặp mặt hôm nay, ngày hội mà chính bác bỏ là người chuẩn bị, ước mơ và dõi theo nó trong hơn nửa thế kỉ của thế cục vĩ đại của mình! Đau nhất là quần chúng miền Nam, những người đã ước ao và đổ máu của mình cho chóng vánh tới ngày gặp bác bỏ.

Chính trong tâm cảnh ấy mà thi sĩ Viễn Phương từ thành phố Sài Gòn phóng thích, thành thị Hồ Chí Minh tâàn yêu, ra thăm lăng bác và trở về sở hữu bài thơ “Viếng lăng Bác”. Nỗi niềm của thi sĩ, chân tình và xúc động, đã bắt gặp nỗi niểm chung của mọi chúng ta.

>>> XEM THÊM : phân tích bài thơ Viếng lăng Bác của Viễn Phương

>>> XEM THÊM : phân tích bài ai đã đặt tên cho dòng sông

>>> XEM THÊM : chỉ có gia đình người ta mới tìm được chốn nương thân

Viếng lăng bác ư? không, tuồng như đây chính là đến mang chưng, đến thăm bác. chưng đã mất ư? không phải đâu, chưng đang sống, bác đang ngủ Đó thôi mà! Tưởng như chưng đang nhận ra mọi người trong khoảng xa, thi sĩ thầm đặt tay lên ngực mình, tự giới thiệu có Bác:

“Con ở miền Nam ra thăm lăng chưng.”

“Con ở miền Nam” mấy tiếng đó bao hàm 1 nỗi đau và 1 niềm tự hào. Con ở tự miền Nam đây bác ơi! Miền Nam gian khổ và anh hùng, miền Nam đi trước về sau, miền Nam thành đồng Tổ quốc, miền Nam vừa thắng lợi quân thù cường bạo để trở về trong đại gia đình Việt Nam đây bác ơi! Con ở tự miền Nam đây bác bỏ ơi! Miển Nam có nỗi đau mất bác bỏ, nỗi đau ko đón từng bước chân bác sau ngày chiến thắng đây bác bỏ ơi!

phân tích bài thơ Viếng lăng Bác của Viễn Phương

Trong làn sương mờ của một ngày thu Hà Nội, đến sở hữu bác, sao như là trở lại một làng quê thái bình nào vậy:

“Đã thấy trong sương hàng tre minh mông

Ôi! Hàng tre xanh xanh Việt Nam

Bão táp mưa sa đứng thẳng hàng”

Hàng tre bát ngát – hàng tre xanh xanh – hàng tre Việt Nam: hàng tre bao đời như 1 dấu hiệu đặc thù Việt Nam, hàng tre trùm bóng mát rượi lên bao thế hộ cuộc thế, hàng tre có bao phẩm chất của con người Việt Nam: bền bỉ, kết đoàn, quật cường, kiên cường. dấu hiệu trước tiên ở nơi chưng đúng là một tín hiệu Việt Nam, bởi vì chưng cũng chính là một bộc lộ Việt Nam, điển hình cho con người Việt Nam hơn người nào hết. Ở bác có phần đông những gì mà con người Việt Nam từng với, cũng loại tín hiệu xanh tươi sự sống đấy, cũng loại kiên cường “đứng thẳng hàng” trong “bão táp mưa sa” ấy.

Ôi! tới mang bác không phải là đi mà là trở về, trò về nguyên cớ của chính mình, trở về với 1 tháng ngày thái bình của dân tộc muôn đời. Sao trước lăng bác bỏ chẳng hề là đền đài nguy nga, nhãi con vàng son, rồng chầu phượng đứng? Mà tại chỉ là hàng tre, giản dị khiến người ta phải ngỡ ngàng, phải xúc động đến rơi nước mắt?

tới có bác không hề là đi mà là trở về, trò về khởi thủy của chính mình

Giờ là lúc xếp thành hàng để đi vào mang chưng. dòng người chầm chậm bước đi. Bầu trời cao lồng lộng trên lăng. Mặt trời tỏa sáng trên lăng. Chân bước đi mà hồn ngẫm nghĩ. Nhìn trời cao và nghĩ về bác. chưng là ai? bác bỏ là gì trên cõi đời này?

“Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng

Thấy 1 mặt trời trong lăng rất đỏ.”

bác là một mặt trời. chiếc ẩn dụ mặt trời ở đây không biết đã đủ để kể về bác chưa? Chưa đâu, nếu nhắc bác là mặt trời thì phải nhấn mạnh thêm cho rõ dòng đặc tính này của vầng mặt trời ấy: rất đỏ. chiếc mặt trời đang tỏa sáng trên cao kia, cái mặt trời của thiên nhiên, tượng trưng của nguồn hot, nguồn sáng, nguồn sự sống đấy, không hề bao giờ cũng vẹn nguyên thế đâu, chẳng hề ngày nào cũng ấm nống thế đâu! Nhưng vầng mặt trời bác Hồ của ta thì mãi mãi đỏ thắm, mãi mãi là nguồn sưởi ấm, nguồn sáng soi tuyến phố cho con người Việt Nam. hôm nay, mang 2 mặt trời chiếu dpi trên phố đời; một mặt trời tỏa sáng trước mặt, 1 mặt trời tỏa sáng tâm hồn… Như mặt trời kia, bác bỏ thuộc về vĩnh cửu.

cùng với mặt trời vẫn ngày ngày đi qua trên lăng là:

“Ngày ngày cái người đi trong thương nhờ

Kết tràng hoa dâng bẩy mươi chín mùa xuân.”

Nhịp thơ chầm chậm như bước chân người đi trong cuộc tưởng niệm mà sao câu thơ vẫn không buồn? Phải rồi. Chúng ta không làm cho dòng việc tưởng niệm thường nhật có chưng như sở hữu 1 người đã chết thật. cái người đang đi đây là đang đi trong cuộc hành trình ca tụng vinh quang của bác bỏ. Và tràng hoa vẻ vang này chẳng hề được kết bằng các bông hoa bình thường như mọi tràng hoa vinh hiến Ịchác trên đời đâu. Đây là một tràng hoa vô tận, mà mỗi đóa hoa là hoa thật sự của đời, hoa – con người, mà bác đã tạo nên trên đất nước này, trong cuộc sống bảy mươi chín mùa xuân ngắn ngùi nhưng trường cửu của bác bỏ.

>>> XEM THÊM : điều gì phải thì cố làm cho kì được dù là điều phải nhỏ

>>> XEM THÊM : bình giảng khổ thơ sáng chớm lạnh trong lòng hà nội

>>> XEM THÊM : soạn bài phép phân tích và tổng hợp



Bình luận về bài viết

Bài viết liên quan